Tổng hợp các bình luận phân tích của:
meoconcon vysa.jp:
"Xin đưa ra 1 vài ý kiến chủ quan như sau nhé:
1. Người ở đâu cũng thế có vô số lọai: tốt xấu, tử tế và không tử tế; lạnh lùng và thân thiện v.v... Người Nhật cũng vậy có người này người nọ do đó có lẽ mỗi người trong đây sẽ có cách nhìn nhận riêng về người Nhật. Có thể em nên cụ thể hóa câu hỏi 1 chút xíu nữa thì sẽ có câu trả lời cụ thể hơn.
2. các bạn cảm thấy như thế nào đối với người Nhật... họ có gần gũi thân thiết ko , hay xa lạ .. Họ có đối xử bề ngoài không , như nhiều bài viết vãn hay nói , quan điểm về uchi- soto , tatemae - honne ..?
Nhìn chung nếu so sánh với người Việt Nam thì đa số người Nhật khó gần hơn. Và cho dù có gần gũi rồi họ vẫn giữ một khỏang trời riêng cho bản thân họ. Điều này cũng có nghĩa là họ đối xử bề ngòai nhiều hơn(= tatemae) và ít khi bộc bạch suy nghĩ thật sự của họ(=honne). Một ví dụ đơn giản mà có lẽ nếu ai đã qua Nhật cũng gặp là khi người Nhật gặp bạn họ có thể sẽ đưa số điện thọai cho bạn và nói “ lúc nào rảnh thì gọi cho tôi chúng ta đi chơi nhé” hay họ đưa địa chỉ cho bạn và nói” nếu có dịp tới gần thì ghé chỗ tôi chơi nhé” .... Đối với người Nhật thì họ thừa hiểu đây là câu nói xã giao chứ thực sự họ không bao giờ nghĩ là sẽ có cuộc gọi điện thọai hay cuộc ghé chơi. Tuy thế nhiều người nứoc ngòai không hiểu tập quán này nên đã gọi điện hay ghé chơi thật. Điều này làm cho người Nhật giật mình và vô cùng khó xử. Một ví dụ thứ hai là nếu như ở Việt nam mình rất dễ mời đồng nghiệp về nhà chơi thì ở Nhật rất hiếm. Nếu có gặp đồng nghiệp thì họ cũng chỉ gặp nhau ở quán xá là cùng. Cũng có nhiều ý kiến cho rằng đây là do nhà cửa của Nhật quá hẹp để mời bạn bè về nhà. Tuy thế, mèo thì cho rằng đây cũng là một biểu hiện của tính muốn giữ 1 thế giới riêng tư của người Nhật.
Ngoài ra, trong ngôn ngữ người Nhật cũng có tính ít khi nói thằng vào vấn đề mà chỉ nói vòng vo. Ví dụ thay vì muốn kêu bạn mở máy lạnh thì họ hỏi bạn có nóng không?
Cách đối xử như thế này khiến cho người nước ngòai cảm thấy người Nhật xa lạ khó hiểu và lạnh lùng.
Mặt khác, người Nhật cũng có tính hiếu khách. Do đó nếu bạn là khách mời của ai đó thì bạn cũng sẽ cảm thấy là người ta “chiều chuộng” bạn quá trời. Điều này nhiều khi khiến cho ta cảm thấy mâu thuẫn với tính khó gần ở trên.
Àh mà em làm là mối quan hệ trong xã hội nhật nên xin tóm tắt một số ý như sau nữa:
+So với Việt Nam thì mối quan hệ gia đình bà con anh em của người Nhật có vẻ mờ nhạt hơn.
+So với Việt nam thì mối quan hệ trên dưới của người Nhật có vẻ rõ ràng hơn.
+So với Việt Nam thì mối quan hệ giữa thầy và trò ở Nhật ít khỏang cách hơn(học trò dễ tiếp xúc với thầy co giáo)
+So với việt nam thì người Nhật giữ khỏang cách với người lạ, đặc biệt là người nước ngòai hơn.
( trong quan hệ với người nước ngòai người Nhật sùng bái người Âu Mỹ và khinh thường người châu á hay người các nước kém phát triển).
+So với Việt nam thì người Nhật "thoải mái" hơn trong quan hệ yêu đương nam nữ.
+So với Việt nam thì người Nhật chi li và rõ ràng về tiền bạc trong các mối quan hệ."
Trích bài viết của sumflo vysa.jp:
"1. Một bà già người Nhật là người quen của mình (okaasan). Bà ấy ngày xưa đã có lần đi du lịch VN và làm quen với một cô SV ĐHNN HN làm phiên dịch trong chuyến đi đấy. Từ đó về sau hai người vẫn giữ liên lạc thư từ, và từ đây sinh ra nhiều chuyện .... vui mà mình thỉnh thoảng bị điện thoại réo ra nghe kể lại.
+ Cô SV kia tốt nghiệp ĐH NN ngành tiếng Nhật nên khi đi làm cũng quen biết nhiều người Nhật. Mỗi khi những người Nhật kia về nước cô nàng lại gửi họ cầm sang cho okaasan vài món quà, trà cà phê bánh kẹo VN gì đấy. Những người Nhật kia thì cũng sống ở khắp nơi trong nước Nhật, nên thường thì khi về họ lại mang quà ra takyuubin gửi đến cho okaasan. Thế là okaasan phải gọi điện lại cảm ơn họ, lúc thì đánh xe đến nhà họ để nhận quà và gửi lại orei. Xong rồi thì okaasan chạy ra gọi điện cho mình kể lể, sao cô nàng kia lại đẩy bà vào tình cảnh phải làm phiền một người không quen biết như thế. + Năm ngoái cô kia có dịp sang Nhật, trước lúc về cô VN gọi điện hẹn đến nhà okaasan chơi. Okaasan bảo đến chơi thì OK, nhưng đúng cái ngày mà cô định đến thì okaasan bận nên muốn hẹn lại trước hoặc sau đó vài ba ngày. Thế là cô nàng .... giận, bỏ về luôn không thèm gọi điện lại nữa
2. Hôm trước đi tàu điện thấy trên tàu có mẩu quảng cáo tuyên truyền phòng chống AIDS (nguyên văn không nhớ chính xác lắm): "彼の元カノの元カレ,知ってますか?(Kare no motokano no motokare, sittemasuka?)” Câu này nói lên rất nhiều điều về quan hệ yêu đương nam nữ ở Nhật"
Và bài nhận xét của yevietnam vysa.jp:
"Đã thừa nhận là người Nhật cũng có người xấu, người tốt thì đừng chỉ nói đến cái xấu của người ta. Theo mình thì người Nhật có nhiều cái tốt hơn là cái xấu.
Mình sẽ không nói về cái tốt của họ, mong các bạn tự suy ngẫm 1 cách thật khách quan.
Phân tích 1 chút về cái mà các bạn cho là xấu xem sao nhỉ, cái gì cũng có 2 mặt của nó:
1. trong quan hệ với người nước ngòai người Nhật sùng bái người Âu Mỹ và khinh thường người châu á hay người các nước kém phát triển
Mình thấy người Việt ta cũng vậy. Sùng bái Đô la, hàng Nhật, bóng đá Anh, Du học Mỹ, chồng Đài Loan. MÌnh ko nói cá nhân bạn nào đó mà nói đa số nhé, cũng như nhận xét của các bạn cũng là về đa số người Nhật. Thấy 1 ông Tây mũi lõ ở trong quán, người Việt ta khúm núm hơn tiếp 1 khách Việt. Nhưng bọn Nhật nó ngả mũ chào cả những kẻ rách rưới vào quán. Thói thường, người ta ngưỡng mộ cái văn minh và coi thường cái kém cỏi. Mình có kinh nghiệm với người VN mình hồi học ở Việt Nam, trong trường có người Lào và Campuchia. Hầu hết các bạn mình khi nói về họ đều tỏ ý coi họ dưới con mắt. Vậy muốn chê người khác thì mình phải tốt hơn họ đã, nếu không thì chẳng khác gì mình đang chê chính mình.
2. ....Xong rồi thì okaasan chạy ra gọi điện cho mình kể lể, sao cô nàng kia lại đẩy bà vào tình cảnh phải làm phiền một người không quen biết như thế.
Mình nghĩ ví dụ này bạn ko có ý chê, nhưng có thể làm người Việt mình không thích. Nhưng nếu mình là cô gái ấy, mình sẽ gửi quà qua đường bưu điện. Mình rất thích người Nhật ở chỗ họ luôn đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để nghĩ cho họ. Họ không muộn giờ vì họ nghĩ làm thế là ăn cắp thời gian của người khác, họ coi việc nhờ vả là 1 cái gì đó rất không hay, vạn bất đắc dĩ họ mới nhờ (trong khi người Việt ta thì luôn dễ dàng nói nhờ vả, khi người ta từ chối thì lại quay lại trách móc).
3. Most of them "rất máy móc".
Nguyên tắc thì đúng hơn là máy móc. Suy ra là người Việt ta rất Vô nguyên tắc được chăng? Trong xã hội văn minh thì cái rất nguyên tắc ấy cần thiết lắm. Chẳng hạn việc uống rượu lái xe. Ở VN, mình cam đoan với bạn rằng, bạn sẵn sàng làm 1 chén chúc tết ngay cả khi bạn sẽ phải đi về bằng xe máy. Nhưng đa phần người Nhật sẽ từ chối ngay cả khi họ tin rằng sẽ không có công an kiểm tra. Mình nghĩ là họ sợ gây tai nạn cho người khác hơn là sợ bị phạt.
4. Toàn thích nói vấn đề to tát trong khi thực sự biết rất ít.
Nói vậy chứng tỏ bạn cũng thực sự biết rất ít về người Nhật. Mình thấy phục tri thức của họ, kể cả những người bình dân. Họ ham đọc sách báo hơn dân ta nhiều. Có những ông bà già lọ mọ lên thư viện tự học cách làm trang web để bán rau qua mạng khiến mình rất ngưỡng mộ.
L.O.K (F-net.4rum)
Làm việc máy móc??
Hồi đầu tiên tớ cũng nghe thấy rất nhiều người nói về cái này, và cũng có lúc cảm thấy đúng, nhưng khi vào làm ở trong các công ty của Nhật, mới thấy được không phải là họ máy móc, mà là chúng ta, những người Vn không biết cách sắp xếp công việc, chúng ta làm việc chỉ là để cho xong cái lúc đấy, chứ không nghĩ tới những khi cần phải xắp xếp công việc thì chính những cái máy móc đấy sẽ giúp chúng ta giảm thời gian cực nhiều . Một ví dụ rất đơn giản, khi mới vào công ty tớ được người ta dạy viết mail, trong đấy có những quy định về cách viết , cách trình bày tiêu đề, đều đã được định thành những mẫu sẵn bắt buộc phải viết đúng như thế không được sai một chữ, dấu chấm., dấu phẩy, dấu cách ... viết sai là bắt viết lại, lúc đầu mình cũng nghĩ bọn này dở hơi thật, máy móc thế làm gì không biết, mãi sao nay mới hiểu lí do tại sao lại như thế. VỚi một lượng email khổng lồ, mỗi ngày có khoảng vài chục cái email được gửi qua lại, việc quy định những mẫu format cụ thể như vậy rất dễ cho việc tìm kiếm, phân loại các email ...
Ví dụ một việc nhỏ vậy để các bạn hiểu hơn về "máy móc" của người Nhật . trong những dây chuyền sản xuất lớn, nếu cứ làm việc theo kiểu tùy tiện thì vấn đề không chỉ làm hỏng sản phẩm mà còn liên quan tới cả sinh mệnh con người nữa
từ vietnemnet
Người Nhật làm việc gì cũng nhìn xa thấy trước, không bao giờ để “nước đến chân mới nhảy”. Họ luôn lo nghĩ đề phòng sớm các nguy cơ có thể xảy ra sau nhiều năm. Ý thức lo âu phòng xa của người Nhật có lịch sử lâu đời.
Chính phủ và các nhà trí thức thường xuyên nhắc nhở dân chúng thấy rõ những nguy cơ như nước biển dâng sẽ nhấn chìm đảo quốc này, tình trạng thiếu tài nguyên, môi trường sinh tồn khó khăn, động đất và bão như cơm bữa … nhằm kích thích ý thức tự lo xa của dân chúng.
Ngay cả khi kinh tế phát triển cực kỳ ngoạn mục, người Nhật cũng chẳng hề tuyên truyền, huênh hoang tự ca ngợi mình; ngược lại, họ càng tỉnh táo, bình tĩnh hơn, luôn tự kiểm điểm bản thân và suy nghĩ lo xa – một điểm độc đáo làm cho người Nhật khác với nhiều dân tộc phương Đông.
Đầu thập niên 70 thế kỷ XX, Nhật Bản vượt qua các nước Tây Âu, nhảy lên vị trí cường quốc kinh tế số 2 thế giới, nhưng hồi ấy người Nhật lại chẳng bàn bạc gì về kỳ tích này; ngược lại họ bàn nhiều về đề tài “Nhật Bản chìm đắm” – tên một tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hai tập xuất bản năm 1975 của nhà văn Sakyo Komatsu 1. Sách in mỗi tập 2 triệu bản, sau cải biên thành phim, thu hút gần 9 triệu lượt người xem, làm chấn động đảo quốc này. Ba chục năm sau, kinh tế Nhật lại tăng trưởng 5 năm liền, rất đáng phấn khởi, thế mà họ lại bỏ ra 2 tỷ Yên tái dựng phim “Nhật Bản chìm đắm”, có sử dụng công nghệ máy tính, lại được chính quyền và quân đội giúp dựng nhiều cảnh hấp dẫn hơn. Phim chiếu tại 316 rạp chiếu bóng trong cả nước; chỉ sau 3 ngày đã thu được 9 tỷ Yên tiền bán vé, một lần nữa làm chấn động xã hội Nhật. Đồng thời còn xuất bản một loạt tác phẩm tuyên truyền về các nguy cơ Nhật Bản đang đối mặt.
Giờ đây, người Nhật đang lo âu suy nghĩ về một nguy cơ mới có thể thực sự làm cho quốc gia này suy vong chứ không phải là chuyện viễn tưởng nữa.
ông Phạm Kim Sơn, giám đốc Softech
Người NB làm ăn dựa trên niềm tin hơn là tài năng. Nếu họ đến khảo sát thấy mình dù có năng lực tốt nhưng không có cách gì làm cho họ tin thì họ cũng không muốn làm việc... Họ thường tìm hiểu mình qua những người chung quanh chứ không tìm hiểu trực tiếp. Vì thế, trước khi quyết định hợp tác, họ thường hỏi mình đã làm được những gì, đã làm cho ai. Họ cũng thử mình qua ăn uống, giao tiếp. Vì thế, muốn làm ăn với người Nhật phải kiên trì, kiên trì… Kiên trì thiết lập niềm tin với họ. Những buổi tiếp xúc tưởng như là chính thức thực ra lại không mang tính quyết định, mà quyết định được đưa ra thông qua các buổi tiếp xúc ngoài lề. Nếu không thiết lập được niềm tin với họ thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện làm ăn với họ.
Có người đã nói với tôi rằng: người NB có 4 trái tim, một cho gia đình, một cho họ tộc, một cho cơ quan, và một cất đâu đó không ai biết. Do đó phải rất thận trọng. Không biết họ dành cho mình trái tim nào?
Còn bản thân chúng ta thì sao, chắc hẳn ai cũng có một cái nhìn nhận và đánh gia riêng của mình về "họ"-những con người đã từng tạo ra một lịch sử thần kỳ và hiện tại lại đang đối đầu với sự suy thoái?? chúng ta nghĩ gì? học được gì? và sẽ làm gì từ bài học về đồng loại của chính mình??
thythy nghĩ lịch sử có thể lặp lại, điều thần kỳ thì tồn tại ở bản lĩnh và khả năng của con người hơn là sự may mắn...với những gì mà "họ" đã làm được trong quá khứ, với ý chí, kỹ năng và tinh thần được nuôi dưỡng bởi truyền thống văn hóa kiên cường thì không gì là không thể.....
hãy đọc, quan sát, suy nghĩ, thử trả lời ... chờ xem KQ... và đó là những bài học chúng ta cần phải học từ "họ"


LinkBack URL
About LinkBacks







Reply With Quote


Bookmarks