Khi lấy chàng...
Results 1 to 1 of 1

Thread: Khi lấy chàng...

Threaded View

  1. #1
    TNC'Friends
    Join Date
    Dec 2008
    Location
    Đồng Nai
    Age
    34
    Posts
    620
    Thanks
    2,036
    Thanked 2,320 Times in 483 Posts
    Blog Entries
    1
    Downloads
    0
    Uploads
    0
    Sức sống
    9

    Khi lấy chàng...

    Khi lấy chàng...











    eVăn:

    Khi lấy chàng - Nhật ký của cô dâu trẻ
    của tác giả Nguyễn Thị Thu Hiền là cuốn nhật ký gia đình ghi lại những trải nghiệm của một cô gái 8X từ khi về làm vợ, làm dâu nhà chồng. Tác phẩm được viết với văn phong hóm hỉnh, nhẹ nhàng những vẫn ẩn chứa nhiều xung đột nho nhỏ trong cuộc sống gia đình.

    Sách sẽ được trích đăng từng phần trên eVăn.


    Chàng luống cuống không đeo nổi nhẫn cho mình. Chàng không vòng tay qua eo như những cô dâu chú rể khác. Chàng chỉ cầm tay mình lôi đi, cứ như con ăn trộm bị bắt quả tang. Về sau chàng bảo: anh ngượng!!!



    1. Cưới

    Ngày được chàng yêu, trời đất như chao đảo. Mình là nhất. Một ai đó đã nói: đối với phụ nữ đang yêu, thế giới này chỉ có hai nhóm đàn ông: nhóm 1 - người tôi yêu, chỉ có một, nhóm 2 - tất cả đàn ông còn lại! Nhưng với chàng, mình đã có lần từng hỏi: "Ở đây, ai là tướng?" và chàng trả lời: "Anh biết phận anh rồi, em là tướng chứ ai". Hạnh phúc khiến mình không tin lời các chị đã lấy chồng cảnh báo!



    Và đám cưới...


    Chàng luống cuống không đeo nổi nhẫn cho mình. Chàng không vòng tay qua eo như những cô dâu chú rể khác. Chàng chỉ cầm tay mình lôi đi, cứ như con ăn trộm bị bắt quả tang. Về sau chàng bảo: anh ngượng!!!
    ... Buổi chiều đầu tiên ở nhà chồng...


    Mệt mỏi trút bỏ bộ áo cánh, rửa vội cái mặt dày bình bịch phấn vừa khóc xong để xuống sân dọn dẹp với anh em nhà chồng. Khách về hết rồi, chỉ còn mình ở chốn toàn người lạ, giờ thì kể cả chàng cũng là người lạ nốt. Đám trẻ con xếp hàng một, mỗi đứa cầm một cái bát chờ bà dì múc cho xúp ở trong cái nồi to tướng còn thừa ở cỗ. Một ai đó cũng đưa mình cái bát, bảo mình đứng đó chờ ăn xúp. Đám trẻ con lớn bé có cả, xô đẩy làm mình bị ép dí vào tường. Tủi thân quá, cảm giác như đi xin ăn ở nhà người lạ, cảm giác bị bỏ rơi cho dù chính mình là kẻ đi theo "giai" cơ mà. Nhìn chàng vẫn còn khà khà với mấy đứa bạn vô duyên ở lại muộn, mình lại òa khóc lần nữa, không biết chạy vào đâu, sợ trẻ con nó cười, mình chui vào gầm cầu thang khóc.


    ... Buổi tối...
    Cuối cùng cũng xong đống ngổn ngang sau đám cưới. Mình xin phép bố mẹ cho đi gội đầu. Chàng đưa mình ra đầu làng...



    Xong cái đầu và cái mặt sạch sẽ, mình mở mắt và ngồi dậy. Cô bé gội đầu khen mình xinh nhưng mình không để ý, mình bận đảo mắt tìm chồng. Mọi ngày là mình cười toe toét khi được khen đấy. Còn hôm nay thì không. Một bà ngồi chờ ở đó bảo: "Chồng mày trả tiền và về trước rồi, nó bảo bao giờ xong thì tự về". Ối trời ơi, 11 giờ đêm, một mình đi từ đầu làng đến cuối làng để về nhà... trong ngày trọng đại. Ngày đầu tiên làm vợ chàng



    ... Đêm tân hôn...
    Về đến nhà, mở cửa phòng, tạm gác cái uất ức trên quãng đường vừa xong. Tự hỏi chàng bận gì mà vội về thế. Có thể có việc gấp. Nhưng...
    Hả, chàng đang xem bóng đá!!!
    Mình: Tắt đèn cho em ngủ cái!
    Chàng: Tắt bây giờ người ta cười cho. Mới có 11h.
    Mình: Nhưng em mệt, phải đi ngủ sớm để mai 6h dậy quét nhà mới lại rửa cốc chén, mẹ em dặn thế.
    Chàng: Để yên để anh xem bóng đá!
    Xong, mình trùm chăn đi ngủ, lòng đầy căm hận chàng. Thật phí cái áo Vera rõ quyến rũ của mình, thật phí sữa tắm hương hoa hồng của mình, thật phí công mình đứng trước gương mãi, ngập ngừng mãi mới dám bước ra. Thật phí một đêm trọng đại.


    (Trích Khi lấy chàng - Nhật ký của cô dâu trẻ, sách do Sahara phát hành)


    Còn tiếp...

  2. The Following 3 Users Say Thank You to 99Dung99 For This Useful Post:

    namtokyo1977 (15-08-2009), takahata (21-06-2009), YuKiNhu (22-06-2009)

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •