Hoài cảm Thiên Long Bát Bộ - Blogs - Japanese Study Network Forums

ngotau197

Hoài cảm Thiên Long Bát Bộ

Rate this Entry
Tại rừng hạnh, lần đầu sơ ngộ, khâm phục bản lĩnh chàng, vị anh hùng đỉnh thiên lập địa, chọc trời khuấy nước. Chùa Thiếu Thất, thêm một lần thọ ơn cứu mạng. Tụ Hiền trang, cảm kích chàng không ngại xả thân bảo vệ cho thiếu nữ không thân thích đã gần đất xa trời, đau xót thay con mãnh long từng được võ lâm kính phục trong chớp mắt đã thành kẻ thù số một của thiên hạ quần hùng. Nhạn môn quan, trùng phùng Tiêu Phong bao nhiêu tình cảm biến thành tình yêu sâu sắc tự bao giờ. A Châu nguyện đem cả sinh mạng và cuộc đời đặt vào bàn tay Tiêu Phong, bàn tay của hán tử cả thiên hạ quay lưng, bị xem là Liêu cẩu, đổ vấy bao tội lỗi tày đình.

Nếu trần ai ai cũng biết ai, ai còn phải vì ai mà cảm khái ( Tản Đà).

Giữa dương trần đâu dễ kiếm kẻ tri âm, khúc Dương Xuân Bạch Tuyết đâu phải ai cũng có thể hoạ cùng? Làm bang chủ Cái bang kiêu hùng, chỉ biết đến rượu và võ công, hay tên tội đồ bị cả võ lâm truy đuổi thì có ý nghĩa gì khi Tiêu Phong tìm được A Châu. Người anh hùng cuối cùng đã có một tri kỉ hồng nhan, cuộc này còn chi hối hận? Hãy cùng vẽ nên bức tranh cuộc đời yên ả, phi ngựa như bay trên thảo nguyên bao la, vứt bỏ lại sau lưng ân oán tình thù, gió tanh mưa máu giang hồ, chỉ có bầy cừu, đàn dê, tiếng sáo du mục dìu dặt hoà cùng giọng cười vui vẻ, vô lo. Nhưng hạnh phúc vĩnh viễn chỉ lung linh và mong manh như chiếc bình pha lê đặt trên bậu cửa sổ. Dù người ta cố gắng trân trọng nâng niu, chỉ một cơn gió cố tình thổi qua, chiếc bình sẽ vỡ tan thành trăm ngàn mảnh.

Một đứa trẻ mồ côi chưa hề biết đến vòng tay mẹ, một thiên kim tiểu thơ dòng dõi vương giả phải làm nữ tì Mộ Dung gia, đến khi trùng phùng phụ mẫu, A Châu lại rơi vào nghịch cảnh éo le: phụ thân là kẻ thù không đội chung trời với người yêu dấu? Ôi, tuy chưa một ngày dưỡng dục nhưng công ơn sinh thành chưa một ngày đền đáp? Mong ước trả thù lại là khát vọng nung nấu của người yêu, sao đành cản ngăn? Chỉ còn có cách hi sinh tấm thân này, chỉ còn có thể xem cảnh đuổi ngựa chăn dê, một cuộc sống vô tư lự kia mãi mãi là mộng tưởng. Hiếu và tình đã bức người kiều nữ đến bước đường cùng. Lần đầu tiên cũng là cuối cùng A Châu báo hiếu, người con gái dịu hiền kia thay cha nhận lấy cái chết oan uổng trên tay Tiêu Phong. A Châu ra đi, mưa phủ nhoà nhân thế, cả bầu trời cùng vương hương biệt li. Hỡi ơi, “Ai thương tử biệt, ai sầu sinh ly” ( Tản Đà). Đến phút cuối cuộc đời, điều duy nhất nàng lo lắng chỉ là sợ Tiêu Phong quạnh quẽ cô đơn. Đáng trân trọng cho tấm lòng kiều nữ!

Màn sương mù Mã phu nhân trong cơn ghen tuông mù quáng cố tình giăng ra đẩy Tiêu Phong vào hiểu lầm oan nghiệt đã tan đi, hé mở một sự thật đau đớn, trần trụi cùng thi thể lạnh giá của A Châu, khoé mắt nàng hãy còn vương vấn ân tình. Tiêu Phong và chúng ta chỉ biết ngậm ngùi thốt lên hai chữ “Giá như….”

Cái chết của A Châu nhẹ như lông hồng nhưng nỗi đau, niềm ân hận của Tiêu Phong lại nặng tựa Thái Sơn. Nàng để lại ông cùng trái tim tan nát và cõi lòng chết lặng. Mối ân tình sâu nặng của nàng biết lấy gì đền đáp? “Ơn em, hôm sớm ngậm ngùi, kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau, tạ ơn em, tạ ơn em”. Tiểu Kính hồ, mai táng A Châu, chôn theo cả trái tim mình,Tiêu Phong bắt đầu những chuỗi ngày đày đoạ, tiếp tục sống vì câu hỏi lớn về thân thế vẫn treo lơ lửng trên đầu, vì một lời hứa với hiền thê chăm sóc cô em vợ tai quái A Tử.

Bạn vẫn thường bắt gặp những chiếc lá hãy còn xanh mà đành rơi rụng, và ngày mai có những lá khác sẽ mọc lên thay thế, bạn sẽ nghĩ đó chỉ là chuyện rất bình thường. Nhưng chỉ có cây mới hiểu chiếc lá mới, dù xanh đấy, dù đầy nhựa sống đấy nhưng vĩnh viễn không phải là chiếc lá ngày xưa. Cũng giống như con người, có bao người đi ngang qua cuộc đời ta, dù chỉ là thoáng chốc nhưng vết thương họ để lại trong lòng thì khôn nguôi, chẳng bao giờ khỏi. Dù cho A Tử có cố gắng đến đâu, có si tình đến mấy nhưng nàng vĩnh viễn không thay thế nổi A Châu.

Lòng cuồng điên vì nhớ
Ôi đâu người, đâu ân tình cũ?
Chờ hoài nhau trong mơ nhưng có bao giờ, thấy nhau lần nữa
(Hoài cảm – Cung Tiến)

Trái tim Tiêu Phong rộng lớn để cùng đau với thiên hạ bách tính nhưng cũng nhỏ bé chỉ đủ ấp ủ một bong hình đến suốt cuộc đời. Lời bài hát cũng thê thiết như tâm sự Tiêu Phong. Đâu rồi mối tình khắc cốt ghi tâm, có bao giờ còn được nhìn thấy nụ cười, nàng tươi hơn nắng sớm, ánh mắt nàng đằm thắm như sương mai? Tất cả còn lại chỉ là những mảnh vụn ký ức đẹp đẽ mà Tiêu Phong trân trọng giữ gìn. Còn có bao giờ thấy nhau lần nữa?

Tiết Thanh minh, Thôi Hộ quay lại nơi xưa, vẫn đoá hoa đào tươi thắm cười trong gió xuân nhưng còn đâu đôi má hồng ngày trước

Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong
(Đề thích sở kiến xứ - Thôi Hộ)

Bánh xe rồng lăn đến kinh thành , ao cũ vườn xưa, Đường Minh Hoàng chỉ biết ngậm ngùi rơi lệ cho nàng phi tử mặt ngọc đẹp hơn phù dung, mày ngài tươi hơn dương liễu.

Quy lai trì uyển giai y cựu
Thái Dịch phù dung, Vị Ương liễu
Phù dung như diện liễu như mi
Đối thử như hà bất lệ thuỳ
(Trường hận ca - Bạch Cư Dị)

Lưu Nguyễn trở lại non tiên, mây trôi nước chảy như ngày xưa nhưng đã mất rồi sinh khí, bóng hình tiên nữ vĩnh viễn tan biến vào hư vô, không còn được thấy dù chỉ trong khoảng khắc mơ hồ.

Đào hoa lưu thuỷ y nhiên tại
Bất kiến đang thời khuyến tửu nhân
(Tái đáo Thiên Thai - Tào Đường)

Tâm trạng của con người trong nỗi sầu tương tư thì ngàn năm cũng vẫn tha thiết như nhau.

Tiêu Phong đứng trước Nhạn môn quan mà xót xa tưởng nhớ lời hẹn ước xưa.Tiếng sáo Nhạn môn vẫn vang lên réo rắt như ngày trước mà sao nghe đầy đau thương tiếc nuối, “thiết tha ngân lên lời xưa”. Vẫn cảnh đuổi ngựa chăn dê yên bình nhưng thiếu mất bóng dáng ai kia, cảnh bình yên đến đâu cũng chỉ là trống rỗng? Cảnh vật vẫn đây mà người xưa đây tá? Lối xưa cỏ cây tàn úa, đường phủ rêu xanh đợi chờ vô vọng bước chân ai?

Tiêu Phong phải tiếp tục sống với linh hồn bị đẩy đến tận cùng sự quạnh quẽ, cô đơn. Người xưa đã ra đi biền biệt, chỉ còn ta trơ trọi, giữa mênh mông đất trời. Từng khoảng khắc thời gian chậm chậm héo tàn, thấm vào lòng người, gợi lên mối sầu thê lương, bi thiết. Năm tháng trôi qua, kỷ niệm ùa về giết chết hồn người. Nỗi niềm thương nhớ chỉ còn biết chôn chặt nơi đáy tim và âm thầm mang xuống tuyền đài mà thôi.

Thời gian tựa cánh chim bay,qua dần những tháng cùng ngày
Còn đâu mùa cũ êm vui?
Nhớ thương biết bao giờ nguôi?
(Hoài cảm – Cung Tiến)

Người anh hùng lại mang nặng vào mình món nợ công danh, nể mặt nghĩa huynh mà lên ngôi đại vương Nam Viện. Chén rượu Tiêu Phong lại tiếp tục uống, nhưng rượu hôm nay cũng đâu phải rượu ngày xưa bới ta cũng đâu còn là còn người ngày trước. Chén rượu ngày xưa nâng lên giữa bao bằng hữu, hào khí ngất trời còn giờ đây lắng đọng lại sau mỗi giọt rượu cay chỉ là mối sầu đắng khôn nguôi? Sầu lại cánh sầu? Tự cổ chí kim “ Nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản”

Éo le thay, Nguyệt lão lại xe thêm sợi tơ oan nghiệt cột chặt A Tử vào mối tình tuyệt vọng với tỷ phu. Một cô bé tàn nhẫn cùng cực, xem mạng người như cỏ rác lại có thể yêu đắm say đến hi sinh bản thân, đến quay lưng lại với kẻ si mê cô ngây ngốc Du Thàn Chi. A Tử vô tình với Du Thản Chi, Tiêu Phong hờ hững mối tình A Tử. Vòng tròn tình yêu oan nghiệt lắm thay?

Tình yêu của A Tử đã đưa Tiêu Phong vào tuyệt lộ. Trách nàng chăng hay phải trách tình yêu khiến con người mù quáng mà vô tình tổn hại người yêu? Nhưng chính sai lầm của A Tử đã mang lại cho Tiêu Phong những giây phút cuối cùng hội ngộ đồng đạo, trùng phùng hai nghĩa đệ dù tất cả đã muộn màng. Hai tiếng “bang chủ” giờ nghe sao quá nghẹn ngào, cay đắng. Hân hoan trong chớp mắt rồi lại đau đớn nghĩ đến sinh linh hai nước sắp máu chảy đầu rơi, vui mừng trong khoảnh khắc để trở lại với thực tại quần hùng đang bị vây khốn tại Nhạn Môn quan.

Lại là ải Nhạn Môn, tại đây mẫu thân Tiêu Phong vùi thân nơi vực thẳm, khơi lên mối thù hận khôn nguôi trong lòng Tiêu Viễn Sơn để khi ông tìm thấy sự thanh thản chốn Phật môn, con trai ông phải tiếp tục vẫy vùng tuyệt vọng trong vòng tục luỵ trần gian. Hình ảnh A Châu tại Nhạn Môn quan lại trở về, để người anh hùng đau đớn ngẩn ngơ. “Hỏi trời xanh có chăng định mệnh khiến đời tôi sao mãi lênh đênh?” Ngày xưa, A Châu không còn cách lựa chọn nào khác khi đứng giữa Tình và Hiếu, hôm nay Tiêu Phong phải đứng trước lòng trung quân ái quốc, tình bằng hữu và cả thiên hạ sinh linh. Đất Tống dù có bao ký ức đau thương nhưng chứa đầy tình cố cựu, là tình cảm yêu thương của nghĩa phụ nghĩa mẫu, là tình nghĩa sư phụ truyền dạy võ công, nhân nghĩa trí tín , là tình bằng hữu, huynh đệ cùng vào sinh tử, là tình yêu đậm sâu duy nhất trong đời. Nước Liêu là Tổ quốc đích thực, là cội nguồn, là quê hương. Một bên công dưỡng dục, một bên ơn sinh thành. Giúp Tống, tiếng bất trung lưu đến muôn đời. Giúp Liêu, sao đành quay lưng với bao huynh đệ vì cứu mình mà không ngại hi sinh tính mạng?

Để trọn vẹn xin đành tuẫn tiết. Dùng mũi tên để cứu lấy bách tính thiên hạ và giải thoát cho linh hồn bởi trái tim Tiêu Phong thực sự chết cùng A Châu. Chiều tà phủ xuống Nhạn Môn quan, nhuốm màu máu lửa. Vẫn chưa đủ thảm thiết hay sao, bày thêm làm chi cảnh A Tử móc mắt trả lại Du Thản Chi rồi ôm Tiêu Phong nhảy xuống vực sâu muôn trượng? Không có được trái tim tỷ phu, ôm lấy xác chết Tiêu Phong trong tay, A Tử tìm được chút dư hương hạnh phúc úa tàn. Còn gì thê lương hơn cái chết của A Tử, còn gì tuyệt vọng hơn cảnh Du Thản Chi gào thét tên người yêu giữa Nhạn môn quan? Cố chấp chi lắm vậy người ơi?

Xin lại dùng lời bài hát “Hoài cảm” để kết thúc đoản văn này. Hoài cảm A Châu, Tiêu Phong suốt đời đợi chờ cố nhân, nhưng tất cả đành hẹn kiếp sau

Chờ nhau hoài cố nhân ơi!
Sương buồn che kín nguồn đời
Hẹn nhau một kiếp xa xôi,nhớ nhau muôn đời mà thôi
(Hoài cảm - Cung Tiến)

Vài năm hay vài trăm năm nữa, có lẽ cảnh Nhạn môn vẫn nguyên vẹn như xưa. Tiếng sáo du mục vẫn ngân lên réo rắt giữa đàn gia súc hiền lành. Từng đàn hồng hạc nam di vội vã vượt quan ải. Nước chảy mây trôi, tất cả đều không biết đến đôi tình nhân khổ mệnh mà cuộc sống bình dị nhất nơi Nhạn môn Quan chỉ là ký ức xa mờ…..

Lệ sầu vương mắt ai…

Submit "Hoài cảm Thiên Long Bát Bộ" to Digg Submit "Hoài cảm Thiên Long Bát Bộ" to del.icio.us Submit "Hoài cảm Thiên Long Bát Bộ" to StumbleUpon Submit "Hoài cảm Thiên Long Bát Bộ" to Google Submit "Hoài cảm Thiên Long Bát Bộ" to FaceBook Submit "Hoài cảm Thiên Long Bát Bộ" to linkhay Submit "Hoài cảm Thiên Long Bát Bộ" to Sig VietNam

Updated 03-01-2011 at 04:09 PM by ngotau197

Categories
Uncategorized

Comments

  1. ngotau197's Avatar
    hãy yêu nhẹ nhàng và sâu lắng như mưa,
    tinh khiết như từng hạt nước trong mưa
    và rực rỡ như cầu vồng sau mưa