Bố à ! - Blogs - Japanese Study Network Forums

nếu tất cả đường đời đều trơn bóng-chắc gì ta đã nhận được ra ta

Bố à !

Rate this Entry
Con đã nói chuyện này rất rất nhiều lần rồi, kể cả việc nghiêm túc lẫn đùa cợt, thậm chí dỗi. Giờ bố có nói thì con cũng chỉ biết nói ở đây chứ không thể nói thêm gì với bố được.
Tối nay khi tâm trạng của con đang rất tốt, phởn, tung tăng. Rồi bố gọi điện, như thường lệ là vào 1 ngày cuối tuần, mục đích là thăm dò xem con có đi chơi hay không.
Lần trước bố gọi điện : "ơ thế con gái không đi chơi đâu à, phải đi chơi chứ, sao lại ở nhà thế?"
Lần trước nữa : "cái Phương tháng 2 âm này cưới con ạ, có về được không? Cái Chi thấy bảo cũng có người yêu rồi đấy. "
lần trước trước nữa....
Lần này:" Mai cái Phương nó ăn hỏi, hôm nào nó cưới nếu nó mời trên Hà Nội thì con đến tí cho vui..."(abc, xy...) và z là "học hành rồi xem có anh nào thì tiến hành đi con ạ" (con: !! bố ơi...cdef...uvx!!) >>"không, bố nói thật đấy, cũng đến tuổi rồi"
Con cười cười rồi nhanh nhanh cúp máy, nhưng sau đó là bạn bè con bị tra tấn, và tự nhiên con thấy mình bị ức chế, giống như việc bố đang lên sức ép cho con. Tra tấn bạn bè xong con vẫn chưa xuống cơn, và tự nhiên ngồi thừ ra, tự nhiên muốn khóc.
Bố đừng gây sức ép cho con như thế, không có kết quả đâu, chỉ khiến con thêm mệt mỏi và căng thẳng. Con đã nghĩ hay nhờ 1 người bạn thân nào đó giả làm người yêu con rồi cho bố xem ảnh, mời về nhà chơi qua loa cho mọi người đỡ giục và để cho con yên 1 thời gian.
Con hiểu lý do vì sao mọi người (mà chủ yếu là bố) lại hối thúc con như thế. Nhưng con là con chứ con không phải là người khác. Kể thế này là lúc con rất ức chế. Từ trước tới nay con luôn nghe theo bố, mọi việc, từ bé cho tới lớn, từ khi con bắt đầu biết ý thức cho tới bây giờ. Thế nên bố liên tục gia tăng sức ép với con về việc này.
Nhưng con không thể, chỉ đơn giản là bây giờ chưa thế. Bố cứ thế này con thấy mệt lắm, và không muốn về nhà nữa. Dạo này con cũng chỉ gọi điện cho mẹ chứ o gọi cho bố nữa.
Tự nhiên bao nhiêu vui vẻ trong ngày tan biến...

Submit "Bố à !" to Digg Submit "Bố à !" to del.icio.us Submit "Bố à !" to StumbleUpon Submit "Bố à !" to Google Submit "Bố à !" to FaceBook Submit "Bố à !" to linkhay Submit "Bố à !" to Sig VietNam

Categories
Uncategorized

Comments

  1. trinhviet's Avatar
    Có ông bố tâm lý thế rồi còn kêu ca gì nữa. Như thế này mới thấy con em mình ngày xưa tội nghiệp thật. Toàn bị mẹ cấm cửa, không được phép dẫn bạn GIAI về nhà.
    Thôi kiếm lấy một chú phi công trẻ nào dẫn về giới thiệu đi kon.
  2. quynhtrang's Avatar
    Hihi ta thông cảm với bố của honey,tầm tuổi mình bjo các cụ thấy k có động tĩnh gì nên hơi lo lắng,honey đừng nghĩ quá nhiều sẽ có cảm giác muốn phát điên đó,ta thì may mắn hơn honey bố ta không nhắc còn mẹ ta thì muốn ta học nhìu hơn nữa,hí.Hôm trc hỏi 2 cụ là sau khi về nc ta muốn quay lại đây du học 4 hay 5 năm gì đó tưởng sẽ bị phản đối kịch liệt ai dè mẹ thì đồng ý bố thì cũng k phản đối chỉ thấy cụ hơi buồn chắc tại k muốn xa con gái, nhưng ta thấy bố chàng là ông bố tốt đó chàng ạ, chỉ có điều cách yêu thương và lo lắng cho con cái của mỗi người khác nhau thôi. Chúc chàng vui vẻ^0^
  3. diudang189's Avatar
    Bố chằn tâm lý thật :x
  4. pthong1712's Avatar
    Nàng ôi! Giảm ga, ghé mắt gương chiếu hậu. Thấy một tên xin chit vìa nàng đóa, dẫn hắn vìa chào nhạc phụ nhạc mẫu. Lên đến HN nàng bỏ quên hắn và vùi đầu vào sách vở. Vòng lặp cứ tiếp tục thía đến một vài năm, nàng lấy hắn ra ký tờ khai đăng ký kết hôn :P
    Hiii Chém zậy thoai, chớ Bố nàng nhìn xa trông rộng thiệt đóa. Nàng gắng lên nhóe! :x
  5. Ngocchan's Avatar
    hix tâm với lý rì chả biết, chỉ thấy thêm phần ức chế và mệt mỏi, giờ thì kệ, cứ thỉnh thoảng nịnh nịnh bố để bố cho xiền là được, xong lại đâu vào đấy, cứ lờ đi thôi, :))
    @Nàng: dạo trước o phải là ta chỉ giảm ga đâu, dừng cả xe lại quay lại nhìn mà chả thấy tên nào, nên thôi rú ra phóng tiếp đó chớ :)) kiếm được tên nào xin chết thì tết vừa rồi đã không phải khổ =))