Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản! - Blogs - Japanese Study Network Forums

lanhuong

Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản!

Rate this Entry
Trong những ngày vừa qua, báo chí liên tục đưa tin về thảm họa Động đất, Sóng thần và sự cố tại Nhà máy điện Hạt nhân Fukushima số 1. Trong những hình ảnh phát đi từ Nhật Bản, chúng ta nhận thấy một tinh thần đoàn kết tương trợ lẫn nhau trong lúc khó khăn. Một xã hội đã đạt đến đỉnh cao của trí tuệ và nhân cách. Xã hội đó, những con người đó, tôi tin chắc họ sẽ vượt qua được thời khắc khó khăn lịch sử này và vươn lên mạnh mẽ hơn như đã từng làm cách đây 66 năm.

Tôi là phụ huynh có con đi du học Nhật Bản vào tháng 04/2011. Lịch trình của cháu sẽ khởi hành từ TP. HCM đi Osaka vào ngày 11/04/2011. Nhưng trước những diễn biến về trận Động đất kinh hoàng 9.0 độ Richter ngày 11/03/2011 và Sóng thần đã tàn phá vùng Đông bắc của Nhật Bản. Không khỏi khiến gia đình tôi băn khoăn và lo lắng khi quyết định có nên cho cháu sang Nhật học tập vào tháng 04/2011 này hay không? Mặc dù trung tâm của thảm họa Động đất, Sóng thần thuộc tỉnh Myagi cách Osaka 850 km và sự cố tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 thuộc thành phố Fukushima cách Osaka 750 km.

Chắc hẳn quý vị phụ huynh có con đang học tập tại Nhật Bản cũng như có con đang chuẩn bị theo học tại đây cũng có những băn khoăn và lo lắng giống như tôi. Ngay từ khi tiếp nhận những thông tin về thảm họa tại Nhật Bản. Gia đình chúng tôi đã liên tục theo dõi những diễn biến mới nhất về thảm họa này và luôn đưa ra lời khuyên cho con nên dời kỳ nhập học sang tháng 07/2011 hoặc tháng 10/2011. Nhưng quý vị biết sao không? Con tôi đã trả lời: “Con sẽ sang Nhật Bản nhập học vào tháng 04/2011. Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản!”. Đứa con trai đầu lòng mình nuôi nấng và ấp ủ trong vòng tay bố mẹ bao nhiêu năm, lại có những suy nghĩ như vậy? Quý vị phụ huynh có thấy buồn không…? Tôi có hỏi lại cháu: Tại sao con lại co suy nghĩ như vậy? Thì được cháu trả lời:

“Mẹ à! Tất cả những ai đã và đang học tiếng Nhật tại Việt Nam đều mơ ước có một ngày được đặt chân đến Nhật Bản để học tập những thành tựu vĩ đại của khoa học kỹ thuật. Và trong số những người đó có cả những người yêu mến Văn hóa Nhật Bản qua từng trang sách, những cuốn truyện tranh. Nhưng rất ít người Việt Nam hiểu được sức ảnh hưởng của Văn hóa Nhật Bản lên nhân cách của mỗi người dân nơi đây. Qua thảm họa Động đất, Sóng thần ngày 11/03/2011 con nhìn thấy tình đoàn kết yêu thương của người Nhật. Họ, những người Nhật với tinh thần đoàn kết cùng nhau vượt qua khó khăn đã tạo nên một dân tộc thực sự vĩ đại. Ngay đến đứa bé 9 tuổi, mất cả gia đình trong trận sóng thần, đứng co ro xếp hàng xin khẩu phần ăn trong cái lạnh 0°C cũng nhường lại phần ăn của mình cho những người xung quanh. Hay cảnh xếp hàng dài cả nghìn mét chờ xin nước uống của người dân tại TP. Sendai mà không hề có bất cứ phàn nàn nào, đã thôi thúc con phải lên đường nhập học vào tháng 04/2011. Con muốn học tập nhân cách của người Nhật và con tin khi trở về con sẽ là người con ngoan của Mẹ. Giáo dục Nhật Bản đã tạo ra những con người văn minh, biết yêu thương nhau, sống có trách nhiệm với cộng đồng như những đứa bé 9 tuổi kia. Thì chẳng có lý do gì khiến con từ bỏ giấc mơ du học Nhật Bản cả!”




Cảnh xếp hàng xin nước uống của người dân tại TP. Sendai

Quý vị phụ huynh thân mến. Sau khi nghe những gì con tôi nói. Vợ chồng tôi đã khóc. Chúng tôi khóc vì con tôi đã trưởng thành về suy nghĩ. Cái suy nghĩ này cũng khiến cho tất cả những bậc sinh thành như chúng ta đôi khi giật mình nhìn lại. Mình đã làm được gì cho cộng đồng và xã hội Việt Nam? Hay khi có chuyện xảy ra lại quay vào cắn xé đồng loại? Tất cả chúng ta đều mong muốn con cái chúng ta khi lớn lên sẽ có một nhân cách tốt, là người có ích cho xã hội. Cái mà giáo dục của chúng ta thiếu đó chính là chưa tạo ra được một tinh thần yêu thương dân tộc như nước Nhật đã làm được. Qua câu chuyện nhỏ này, tôi muốn gửi gắm tình cảm yêu mến và đồng cảm những mất mát khó khăn mà người dân Nhật Bản đang phải gánh chịu những ngày qua. Và tôi càng thêm tin tưởng khi quyết định cho con tôi theo học tại Nhật Bản. Rồi đây khi học xong trở về quê hương Việt Nam, tôi tin chắc cháu sẽ trở thành người có ích cho xã hội.



Tây Ninh: Ngày 19/03/2011
Lý Thị Hiền
(Mẹ của học sinh Trần Hồng Thắng)

Submit "Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản!" to Digg Submit "Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản!" to del.icio.us Submit "Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản!" to StumbleUpon Submit "Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản!" to Google Submit "Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản!" to FaceBook Submit "Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản!" to linkhay Submit "Nếu có chết, con xin được chết trên đất Nhật Bản!" to Sig VietNam

Categories
Cuộc sống

Comments